Truyện Sex: Chị Thủy hàng xóm P2

Bộp Bộp!
– Dậy mau thằng lười kia, sáng bảnh mắt rồi.
Me tôi cầm cái gối, đập lên người tôi.
– Dậy nhanh còn ăn sáng, bố mẹ đi làm bây giờ.

 

Tôi mắt nhắm nghiền, mồm lẩm bẩm :
– Bố mẹ cứ đi đi, 5p sau con dậy, mà ăn sáng gì đó mẹ .
– Bánh mỳ kẹp thịt, thôi dậy đi, nhanh lên, mẹ đi đây.
Tôi mở nheo nheo mắt, nắng lọt vào làm tôi lóa mắt, tôi thấy mẹ đã quay lưng ra cửa, tôi nhắm mặt lại, tính 5p nữa dậy ăn sáng rồi ra ngoài.
– Ôi 9h hơn mẹ rồi, ngủ quên mẹ mất.
Tôi bật dậy, đi xuống nhà, làm vài công việc cá nhân, rồi nhanh chóng chiến đấu 2 chú bánh mỳ, uống thêm 1 hộp sữa, thế là xong, công tác ăn sáng đã hoàn thành, giờ phải ra ngoài mua cái váy rồi đóng gói là xong phần quà cáp.
Mới ra đến cổng, vừa quay vài khóa cổng đã thấy thằng Toàn, thằng Tuân đi ra, thằng Tuân thấy tôi, nó chạy lại, đập bộp lên đầu tôi một cái :
– ĐM thằng này, mày chui vào cái lỗ loz nào mà mất tích suốt thế, có bồ rồi bỏ rơi anh em hả, chiều qua tao gọi sao không được hả.
– Mày thông cảm, dạo này tao tự nhiên có việc đột xuất, phải đi gấp nên mới thế, giờ lại phải đi nữa này, bận tối cả mắt, thế có việc gì không?
Tôi ngồi hẳn lên xe, chỉ chờ phóng đi.
– Thì kêu đi chém chế thôi, mà mày làm gì bận suốt thế, à ĐM thôi đúng thôi, tao biết ngay mà, đúng là con bồ mày dính rồi, đi phá thai hôm qua, giờ đi vô bệnh viện thăm nó hả, ăn mặc chỉnh tề thế này cơ mà, cái loại mày trừ gái ra còn cái đéo gì khác kéo mày ra được game.
Rồi nó quay sang thằng Toàn:
– Mày nhớ tôi hôm trước đánh nhau, thằng Sơn nó chở 1 em bịt mặt đằng sau không, tao thấy bụng nó hơi to nên tao đoán trúng ngay, mắt tao tinh lắm mà.
Thằng Toàn mồm há hốc :
– VKL, nó mới về được hơn 2 tuần, làm sao mà làm gái có thai nhanh thế được.
Thằng Tuân vỗ lên đầu nó :
– Ngu đéo chịu được, dính trên Hà Nội, giờ vác về đây giải quyết chứ sao.
“ĐM cái thằng mặt phụ khoa này, phét đéo chịu được, nó dám bảo bụng chị nhô lên”.
Tôi chỉ tay vào 2 đứa nó nói:
– Tụi mày cận thận đó, ăn nói vớ vẩn, tao đi phụ việc cho ông già, trên cơ quan đang cần người giúp, thế thôi, mà chuyện hôm tao chở bồ nếu không ai hỏi thì đừng có mà ton hót, tao mà thấy đứa nào khác đụng đến chuyện thai nghén là đừng trách tao đó.
Tự nhiên thằng Tuân cầm tay tôi, nó nhìn tôi bằng ánh mắt cực đểu giả, nó bảo :
– Tao hiểu và rất thông cảm cho mày, nhưng có chắc là của mày không, hay lại đi đổ vỏ, tao là tao nghi lắm, súng thì bé, đạn thì lép, làm sao lại nhanh thế được.
Tôi bảo :
– Mày có tin tối tao làm cho con Hương của mày đầy bụng luôn không?
Nó bĩu môi :
– Tao thách mày đó, em Hương hơi bị ngoan luôn, đố mày chạm được vào người nó đó.
Thằng Toàn đớp luôn :
– ĐM, cái con Hương đó hả, chỉ có cái thằng ngu như thằng Tuân mới đéo dạm chạm vào người, con đó tao thề cực dâm luôn.
Rồi nó cười hô hố, thằng Tuân tức lắm mà không làm gì được, nó bảo :
– Còn hơn mày, đéo có con phò nào cả.
– Ơ, tao có hay không mày biết được chắc, đầu đất.
– Thôi im mẹ đi , làm cứt gì có ai, cứ to mồm, ngon giới thiệu ra tao coi, xem ảnh thì cút, ảnh tao thì lên mạng có mà đầy con.
Rồi nó quay sang tôi :
– Thế giờ lại đi đâu, ra ăn sáng với bọn tao không.
– Tao ăn rồi, giờ lên công ty ông già có chút việc, thôi tao đi nhé, ah mà quên, tụi mày nhớ sinh nhật con Linh lớp mình hôm nào không nhỉ.
– Con Linh á, tao cũng chả nhớ rõ nữa, hình như là 25 hay 26 tháng này này, mà mày thân với nó thế còn không nhớ, lại hỏi tao. ĐM, em nó xinh như thế, gặp bọn tao toàn hỏi mày, năm ngoái tao nhớ nó còn tặng nguyên cho mày cái áo xịn vãi, thế mà mày chả nhớ sinh nhật nó, chán mày quá, thằng thì ăn không hết, thằng thì lần chả ra.
Thằng Toàn vừa nói vừa lắc đâu, có vẻ như nó chưa có người yêu thật, chắc trước giờ toàn chém gió với bọn thằng Tuân.
Thằng Tuân lại bảo :
– Mà con đó nhìn dâm phải biết, tao mà là thằng Sơn, nó mà có ý tứ như thế, tao phang lâu rồi, để em nó cứ bơ vơ, đến khổ, giờ mốt đi chơi em này, nhắn tin với em kia, quá ngon, tao đang cố gắng kiếm thêm 1 em nữa đây này.
“Cái thằng chó này, trong mắt nó chắc trừ mẹ nó và con người yêu ra thì ai cũng là dâm hết, mồm gì nói phét như cuội, lại nổ ác, chả lẽ đang vội lại ở đây dằng co với nó”.
Tôi vội tách ra luôn, 2 thằng buôn dưa lê này mồm như đàn bà, kéo ga xe to lên 1 tý, rồi chào 2 đứa no 1 cái, 2 thằng ngơ ngơ ngác ngác nhìn theo thôi, rồi chả biết thằng Tuân thì thầm cái gì, thằng Toàn cười lên hô hố.
“ĐM, 2 cái thằng này, tao mà không vội tao lại cho mỗi đứa 1 đá, ghét nhất cái kiểu cười sau lưng mà lại còn cười đểu”.
Tôi phi nhanh ra đường, cố nhớ xem cái cửa tiệm hôm trước nằm ở đâu, mãi rồi cũng lần được đến nơi, tôi gặp chị bán hàng, đúng là dân bán quần áo cho cửa tiệm lớn có khác, nhìn cũng ngon gái lắm, lần trước đi với Linh nên không trêu được, tôi mở cửa bước vào, nhìn thấy bả ấy đang khom lưng mắc mắc lại mấy cái quần áo, tôi trêu :
– Úi chà, cửa tiệm này làm ăn khá àh nha, thuê cả người mẫu bán hàng nữa cơ ah, em là em thấy chị lẽ ra phải đi thi tuyển diễn viên hay người mẫu mới đúng.
Chị giật phắt người, quay lại nhìn tôi, rồi ngơ ngơ ra, như kiểu máu lên não chậm, mãi mới hiểu được tôi nói gì, bà ấy phì cười bảo :
– Mồm dẻo kinh người, hèn gì bạn gái xinh thế, chắc là tán được nhiều em lắm hả.
Tôi nhìn bà ấy cười cười :
– Ấy, chị nhầm rồi, em có biết tán đâu, em là có sao nói vậy, người xinh thì em khen xinh, em nhìn chị thế này, chắc người mua hang thì ít, ngắm chị thì nhiều đó, hi hi.
Tôi cười cười, đi đi lại lại tìm cái váy, quái lạ, rõ ràng hôm qua nó được treo ở đây mà, sao h tìm không thấy, bà bán hàng thì đang cười hố hố nghe ra có vẻ sướng lắm khi được tôi khen, bà ấy bảo tôi :
– Em tìm cái váy hôm qua hả, sáng nay bạn gái em đến mua rồi, con trai gì mà để bạn gái đến mua đồ, chị chưa thấy ai như em đó.
Tôi giật mình hỏi :
– Ơ, chị nhớ ra em đến đây mua cái váy ah.
Chị nhìn tôi noi :
– Thì hôm qua cô bạn gái em thử bao nhiêu thứ, rồi cả lúc chị thấy cô bạn em cầm cái váy ném vào người em, nên chị chú ý, sáng sớm nay cô ấy đến mua rồi em ah.
Tôi ngẩn ngơ, cảm giác rất khó hiểu, Linh đến mua cái váy làm gì vậy kìa, tôi đã nói với nó là tôi sẽ mua cái váy tặng chị mà. Tất nhiên là nói phét tặng chị họ đi nước ngoài , nhưng mà nó cũng không thể hớt tay trên của tôi được, cái con này, hay thật đó, tôi hỏi lại:
– Thế còn cái nào như thế nữa không chị?
Chị cười bảo :
– Mấy món đó, làm gì có nhiều hả em, toàn đồ độc thôi em ah, hàng nhập khẩu, chị nghĩ ở xung quanh đây thì nó là cái duy nhất đo, chả tìm được cái thứ 2 đâu em.
Tôi ngẩn cả người, thôi bỏ mẹ rồi, công tôi cả ngày hôm qua, thế là ra sông ra biển cả, chả hiểu cái gì, càng nghĩ đến cái Linh tôi càng tức, nó sao lại làm thế chứ. Chả lẽ qua nhà nó đòi mua lại cái váy, mà mình có phải thằng mặt dày đâu, giờ đi mua thì biết mua như thế nào, biết kiếm ai để mà cho tôi ngắm bây giờ, khốn nạn thật, tôi đang lơ mơ, đầu óc càng lúc càng đéo nghĩ ra được cái gì, giờ không tặng quần áo thì biết tặng cái gì, tự nhiên nghe bà bán hàng nói chuyên điện thoại, nghe được 5 câu thì ra ngoài 4 câu, 1 câu ở lại lại là câu cần nghe nhất:
– “Lão tặng cho tao cái dây chuyền, đẹp lắm mày ah, nhìn mê luôn ấy”.
Ô, dây chuyền, nữ trang ah, đúng rồi, sao lại quên nữ trang cơ chứ, giờ mua nữ trang là hợp lý nhất rồi, tôi sẽ phi ra mấy chỗ trung tâm thương mại lớn, tìm 1 món nữ trang thật đẹp. Kéo ga xe máy, tôi càng thích thú hơn, đúng rồi, thế mà không nghĩ ra, ngu thật, tặng nữ trang thì sang hơn quần áo là chắc rồi, chị lại có thể luôn đem theo bên người, luôn có thể nhớ đến tôi, đầu óc khoái trá lắm.
Nhìn nhìn ngó ngó mãi mới thấy khu nữ trang, khắp nơi toàn đồ phụ nữ, đâu đó có mấy đôi đang đi tìm mua đồ, cũng có cả mấy thằng choai choai như tôi đang lượn lượn, thế càng tốt, tôi đang nghĩ xem nên mua cái gì được nhỉ, dây chuyền thì lỗi thời rồi, mà mua phải mua hẳn cái xịn, mua đồ lởm mua làm gì, nhẫn thì tôi và chị chưa thể đến mức tặng nhẫn được, với lại lão Hùng thấy thì cũng không hay, nghĩ mãi cuối cùng chỉ còn vòng đeo tay là khả thi nhất, nhưng đang nghĩ đến vòng, tôi lại nảy ra ý tưởng táo bạo hơn, tôi cười cười, sao mà thông minh thế, hé hé.
Tôi bắt đầu lượn lờ tìm kiếm, vừa ngắm vừa nghe mấy bà tiếp tân giới thiệu, nghe mồm mấy bà ấy nói thì tất cả mấy quầy này, đồ nào cũng đẹp và chị thích cả, gớm, nghe mấy bà có mà dốc cả nhà cũng không mua hết được, nói nghe lọt tai vãi, may mà mình có sức đề kháng cao.
Lượn mỏi cả chân, mấy bà kia ban đầu còn nói hăng lắm, sau cũng chán, bỏ mặc tôi tự kiếm, càng tốt, đỡ nghe mấy cái giọng léo nhéo, mãi rồi mới có 1 món làm tôi sang cả mắt lên, tôi kêu bà bán hàng mở cho tôi xem, tôi đeo lên tay mình, ngắm ngắm độ sang, thư yếm yếm lên thử xem chị đeo có vừa không, thất mọi thứ ổn cả, tôi gật đầu, kêu bà bán hàng gói lại cẩn thận cho tôi.
Tôi cầm cái hộp be bé trên tay, mặt mũi hớn hở, tưởng là sẽ cầm cái hộp to đùng đựng cái váy, nhưng giờ cầm cái hộp bé bé này, bí mật hơn nhiều rồi, lại còn sang trọng nữa, tôi thầm so sánh cái váy với cái vòng tay, tôi lẩm bẩm chắc chắn là cái vòng này hơn rồi, tôi chọn mà lị, coi như để cho cái Linh mua cái vay đó, tôi không thèm chấp nó, nhét cái hộp vào túi, tôi phi xe máy đi ngắm mấy cửa hàng, định kiếm chỗ tổ chức sinh nhật chỉ có 2 người, nhưng mà chán quá, lượn mãi mà chả ưng cái nào, mỗi nơi khuyết 1 ít, nơi đẹp là không có khu riêng tư, khu có chỗ riêng tư 1 chút thì lại không đẹp, chán cả người, tôi phi xe về nhà, đói bụng rồi, về kiếm cái gì ăn đã rồi tính, bố mẹ đi làm tận tối mới về, buổi trưa toàn là tôi tự điều chế, chế được cái gì ăn cái đó thôi, no là được rồi, mà nắng quá, nhìn cái gì cũng chán.
Lên phòng ngồi, chả có gì làm cả, đầu óc cứ loanh quanh nghĩ đến địa điểm tổ chức, làm sao thật riêng tư, thật lãng mạn thì mới có ý nghĩa, mà tìm mãi mấy chỗ chả được, chiều biết đi đâu mà tìm bây giờ, với lại cũng chả biết mấy giờ chị mới về nữa, chị bảo chị về muộn mà.
Chán, định không muốn nghĩ nữa, tôi nhìn sang nhà chị, đầu óc cố nhớ về những kỷ niệm. Đang mông lung, tự nhiên tôi tự hỏi, nếu mà tổ chức tại nhà chị thì sao, dù sao cũng chỉ có 2 đứa tôi thôi mà, đúng rồi, tổ chức tại nhà chị, chị kiểu gì chả phải về nhà, tổ chức ở nhà luôn, đỡ mất 1 phen kỳ kèo kêu chị ra khỏi nhà, vậy vấn đề là làm sao mà chui vào nhà chị mà chuẩn bị bây giờ, tôi nghĩ ra luôn, nói dối là bị quên đồ, kêu bà ấy đưa chìa khóa vào nhà để tìm, tôi cười sảng khoái, đơn giản thế thôi, thế là ngon rồi, đợi vào nhà ngắm 1 chút rồi tính tiếp xem thế.
Nghĩ sao thì làm vậy, tôi phi xe đến cổng cơ quan chị, lấy điện thoại ra gọi, tiếng chị vang lên trong điện thoại:
– Có gì vậy em .
– Chị ah, ra cổng cơ quan đi, em bảo cái này nè, em đang ở cổng cơ quan đó, chị ra nhanh nha, nóng lắm …..
– Uhm, chị xuống ngay, đợi chị tý nhé.
Cái nắng giữa trưa như thiêu như đốt, đứng có 1 tý mà nhễ nhại mồ hôi, người tôi nóng hầm hập, chờ 1 lát thì thấy chị đi ra, chị mặc đồ công sở, nhìn trẻ trung mà có nét đẹp riêng của người con gái đã chững trạc, không còn trẻ con nữa, tay đang cầm tờ báo che che khuôn mặt ửng hồng vì cái nóng, đôi mắt đang nheo nheo vì nắng nhưng mà thấy tôi thì cái miệng bé nhỏ tủm tỉm cười, chị mặc 1 cái áo sơ mi đen quyến rũ, bờ ngực vẫn vậy, nó đẹp đẽ và vẫn mê người, đang rung rinh vì những bước đi vội vàng của chị, mặc 1 chiếc Zip đen, cái này ngắn hơn cái trước, dài chưa đến đầu gối, 2 đôi chân thon dài, đi đôi guốc đen, tôi nghĩ chắc chị đã biết tôi thích phong cách này, nên hay mặc kiểu đó đây mà, chị đi nhanh bên người tôi, cười cười, bỏ tờ báo xuống, phe phẩy quạt cho tôi, chị bảo:
– Sao lại ra đây tìm chị, có việc gì vậy.
Tôi giả bộ hốt hoảng :
– Chết rồi chị ah, em bữa trước nghịch của mẹ, đeo trộm cái nhẫn vàng, tối hôm qua tìm mãi không thấy đâu, em lo quá, em đoán là có khi rơi trong nhà chị, vào tìm có khi thấy, cho em mượn chìa khóa, em vô tìm thử xem có được không ?
– Mất nhẫn vàng ah, chết chưa, ai bảo đeo linh tinh làm gì không biết, tối qua với sáng nay chị dọn đồ, cũng có nhìn thấy gì đâu, em nghĩ kỹ chưa. – Chị nhìn tôi lo lắng hỏi.
 
 
Đọc Tiếp: Tại đây
Xếp hạng 4.9 - 1 phiếu bầu